Chuyện H'Blao
TGPSG -- Ngày tôi đến vùng Tây Nguyên để sinh hoạt mục vụ tại một trung tâm truyền giáo cho người đồng bào Jrai, tôi đã gặp H’Blao khi cùng tham dự thánh lễ tại trung tâm.
H’Blao hơn tôi 2 tuổi, đôi mắt đẹp và buồn man mác. Thế nhưng trái với ánh mắt buồn ấy, là khoé miệng luôn luôn tươi cười, biểu hiện của một tâm hồn giàu sức sống và tươi trẻ.
H’Blao bị teo chân sau một đợt điều trị sốt rét nguy hiểm. Bác sĩ buộc phải tiêm thuốc cho cô bé 3 tuổi để cứu lấy mạng, nhưng chẳng may mũi tiêm lại khiến chân cô bé không cử động được nữa.
Một phần vì tuổi thơ hồn nhiên, một phần vì rất yêu đời, mà cô bé chẳng mấy để tâm đến sự thiệt thòi của mình, trái lại, cô còn dẫn dắt thu phục cả đám bạn chung quanh, đến nỗi mỗi cuộc chơi chúng đều tôn cô lên làm chị đại.
Tuổi lên 8, cô đã tập cho mình đi được, mà đã đi là phải nhanh, đi bằng người ta cô mới chịu. Với tính cách mạnh mẽ, H’Blao đã chinh phục được hết cấp 3 – cái thủa mà hoạ hiếm trong làng dân tộc ấy mới có người đạt được. Ý chí cùng lòng ham học hỏi khiến H’Blao quyết định khăn gói đi Sài Gòn học tiếp đồ hoạ vi tính. Môi trường quá mới mẻ, và vì nhớ nhà nhớ quê hương, sau 1 tháng H’Blao trở về gia đình, ôn thi lại đại học để vào Cao Đẳng Gia Lai. Học thì phải leo cầu thang, có khi tầng 2, có khi tầng 3, và có cả tầng 4. Mà mỗi tiết học lại đổi một phòng khác nhau. Cô mệt quá không leo nổi nên nghỉ học khi đang theo học ở học kỳ 2.
H’Blao nói với tôi: “Nếu chân tay con lành lặn như người ta, cuộc đời con sẽ khác”. Ừ tôi công nhận là thế. Nhưng ngay cả với khuyết tật của bản thân, H’Blao đã rất khác, rất đặc biệt rồi. H’Blao bảo: “Đó là nhờ con được biết Chúa, con luôn tin rằng Chúa ở với con, hiện diện trong con, Chúa giúp con giải quyết khó khăn một cách ổn thoả dì ạ.” Có phải khuyết tật thể xác đã làm cho con người ta đến gần với cõi tâm linh hơn, nhạy bén với ân sủng hơn không?
H’Blao là người đầu tiên trong làng tham gia vào nhóm Giáo lý viên. Cô tâm niệm: “Con vô Giáo lý viên, vì trong làng con chưa có ai tham gia hết. Và con muốn các em trong làng mình đi học giáo lý nhiều hơn.”
Không chỉ dừng ở đó, H’Blao còn tham gia chương trình Lớp học tình thương, dạy cho các em cấp 1. Căn nhà của cô trở thành lớp học cho mấy chục đứa trẻ trong làng, sáng cũng như chiều, chui đầu vào đó cùng học, cùng làm toán, viết văn, cùng vui chơi với nhau.
Đã từng có lúc H’Blao muốn tự tử, nhưng rồi ý nghĩ ấy nhanh chóng bị gạt đi: “Con thấy như vậy là con có lỗi với Chúa quá, vì Chúa tạo nên con mà con lại đi tìm cái chết. Bây giờ con sống là để yêu mến Chúa thôi, và những điều con mơ ước mà chưa thành, thì con sẽ gieo vào trong các em. Đó là tất cả ý nghĩa của đời con”.
Thanh Xuân (TGPSG)
bài liên quan mới nhất
- 60 năm hôn phối - Chứng tá của một tình yêu lấy Thiên Chúa làm nền tảng
-
Lần chuỗi Mân Côi, thắp nến và rước kiệu Đức Mẹ tại Thánh địa Fatima -
Tan biến để trở thành đại dương -
Chúa không bao giờ bỏ mình đâu con - Hành trình đức tin từ gian khó đến dấn thân -
Trở về sau những khoảng lặng của đức tin -
Những bóng lưng nhỏ bé mang một Đức Tin lớn lao -
Khi tình cha trở thành dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa -
Được gọi giữa muôn người - Hành trình trở về trong ân sủng -
Niềm vui phục vụ, khi Chúa bước vào đời tôi -
Đức Giáo Hoàng Phanxicô - Dấu ấn của một vị mục tử khiêm hạ
bài liên quan đọc nhiều
- Một đám cưới ngoại lệ tại Nhà Thờ Đức Bà
-
Những tâm tình bên tượng Thánh Carlo Acutis đầu tiên tại Việt Nam -
Hãy ký thác đường đời cho Chúa -
"Ngài đã có một tỷ số tuyệt vời" tại Mật nghị -
Người có IQ cao nhất thế giới nói về Thiên Chúa -
Giáo lý viên giáo xứ Tam Hải: Bốn mùa Chúa đổ hồng ân -
Nụ hôn của Chúa Giêsu: Bài học từ một cậu bé giúp lễ -
Chuyến xe định mệnh - Hành trình Đức Tin của anh Giuse Huỳnh -
Gia đình Giáo lý viên -
Thách thức của Tình yêu