Chúa không bao giờ bỏ mình đâu con - Hành trình đức tin từ gian khó đến dấn thân

Chúa không bao giờ bỏ mình đâu con - Hành trình đức tin từ gian khó đến dấn thân

TGPSG -- Từ một tuổi thơ thiếu thốn, sớm mất cha mẹ và lớn lên trong sự hy sinh của bà ngoại, một giáo dân tại Giáo xứ Bùi Phát đã từng bước giữ vững đức tin và hôm nay đang tìm thấy hướng dấn thân qua việc học hỏi và phục vụ trong đời sống Giáo hội.

Tuổi thơ trong thiếu thốn và điểm tựa đức tin

Sau năm 1975, ba chị em sống nương tựa vào bà ngoại trong hoàn cảnh rất khó khăn. Có những ngày, bữa ăn chỉ là cháo loãng, thậm chí không có gì ngoài nước lã. Để có gạo, bà phải đi xin từng lon từ hàng xóm hoặc nhà xứ.

Người bà với mái tóc bạc sớm, đôi bàn tay chai sạn và ánh mắt hiền từ trở thành điểm tựa duy nhất của cả gia đình. Không chỉ lo cái ăn cái mặc, bà còn giữ cho các cháu một đời sống đức tin đơn sơ nhưng bền bỉ.

Những buổi tối, khi căn nhà nhỏ chìm trong bóng tối vì không có điện, bà thắp đèn dầu, gọi các cháu lại đọc kinh. Mỗi Chúa nhật, bà vẫn dắt từng đứa đi lễ, dù đường lầy lội trong những ngày mưa.

Trong những lúc khó khăn nhất, bà thường nói: “Chúa không bao giờ bỏ mình đâu con.” Câu nói ấy dần trở thành điểm tựa cho người cháu trong suốt hành trình sau này.

Bên cạnh đó là lòng sùng kính Đức Mẹ Maria: một bàn thờ nhỏ trong ngôi nhà đơn sơ, những lần quỳ cầu nguyện và lần chuỗi Mân Côi trong thinh lặng.

Biến cố và những hy sinh nối tiếp

Năm 1986, bà ngoại qua đời, để lại khoảng trống lớn trong gia đình.

Sau biến cố này, người chị cả quyết định nghỉ học để đi làm, gánh vác trách nhiệm để hai em có thể tiếp tục đến trường. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày lao động vất vả, đổi lại là cơ hội học tập cho các em.

“Chị đã hy sinh cả tuổi trẻ để chúng tôi có cơ hội học hành,” anh chia sẻ.

Những mất mát và hy sinh ấy, cùng với nền tảng đức tin được nuôi dưỡng từ nhỏ, không khiến anh rơi vào tuyệt vọng, nhưng dần hình thành nơi anh một cách nhìn vững vàng hơn về cuộc sống.

Đức tin được tiếp nối trong đời sống hôm nay

Khi trưởng thành và lập gia đình, anh tiếp tục duy trì đời sống đức tin: tham dự Thánh lễ, cầu nguyện và giáo dục con cái.

Những ký ức về bà và người chị không chỉ là quá khứ, mà trở thành động lực giúp anh sống có trách nhiệm hơn với gia đình và đời sống đạo.

Từ trải nghiệm đến lựa chọn dấn thân

Từ hành trình đã trải qua, anh bắt đầu suy nghĩ về việc đóng góp cho đời sống cộng đoàn.

Hiện nay, anh đang tham gia lớp Tổng quan Mục vụ Truyền thông và tìm hiểu các công việc của ban truyền thông tại Giáo xứ Bùi Phát. Đây là bước khởi đầu để anh học hỏi và chuẩn bị cho việc phục vụ trong lãnh vực này.

“Truyền thông không chỉ là đưa tin, mà còn là cách chia sẻ những điều tốt đẹp và nâng đỡ đời sống đức tin,” anh nói.

Việc tìm hiểu truyền thông, vì thế, không còn là lựa chọn ngẫu nhiên, nhưng là một hướng đi cụ thể được hình thành từ chính hành trình đức tin của anh.

Một hành trình vẫn đang tiếp tục

Đôi khi, trong thinh lặng trước Thánh Thể, anh nhìn lại cuộc đời mình: từ một đứa trẻ mồ côi, thiếu thốn, đến một người có gia đình và đời sống đức tin vững vàng.

Theo anh, cuộc đời mình không phải là một câu chuyện phi thường. Nhưng chính trong sự bình thường ấy, anh nhận ra những điều kỳ diệu của tình yêu Thiên Chúa: Ngài không luôn cất đi khó khăn, nhưng luôn ban sức mạnh để vượt qua; không luôn cho con người mọi điều họ muốn, nhưng luôn ban điều họ thực sự cần.

Khi được hỏi điều quý giá nhất trong cuộc đời, anh không ngần ngại trả lời: đó là đức tin. Đức tin đã giúp người bà đứng vững giữa nghèo khó, giúp người chị hy sinh cả tuổi trẻ, và cũng đang dẫn dắt anh hôm nay trên con đường phục vụ.

Anh tin rằng hành trình của mình vẫn còn tiếp tục. Phía trước có thể vẫn còn những thử thách, nhưng không còn là nỗi sợ. Bởi với anh, có Chúa trong đời, con người không bao giờ đơn độc.

Và trong sâu thẳm, vẫn vang lên lời nhắn nhủ quen thuộc từ người bà năm xưa:
“Chúa không bao giờ bỏ mình đâu con.”

Bài & Ảnh: Giuse Văn Kiểm (TGPSG)

 

Top