Cơn khát sâu thẳm của tâm hồn

Cơn khát sâu thẳm của tâm hồn

Cơn khát sâu thẳm của tâm hồn

TGPSG -- Khi đọc Tin Mừng về người phụ nữ Samari bên bờ giếng, tôi chợt nhận ra rằng hình ảnh ấy cũng phản chiếu chính mình. Hành trình Mùa Chay giống như một cuộc bước vào sa mạc của tâm hồn, nơi con người đối diện với những khoảng trống sâu kín nhất của đời mình.

Trong sa mạc ấy, chúng ta nhận ra mình đang khát. Không chỉ cái khát nước của thân xác, mà còn khát bình an, khát được yêu thương, khát một chân lý có thể nâng đỡ và chữa lành cuộc đời.

Người phụ nữ Samari đến giếng vào giữa trưa để lấy nước. Và chính nơi bờ giếng ấy, chị gặp Đức Giêsu và nhận ra cơn khát sâu xa trong lòng mình. Chúa nói với chị về dòng nước hằng sống, dòng nước có thể làm dịu cơn khát của tâm hồn và đem lại sự sống đời đời.

Điều làm tôi suy nghĩ nhiều nhất là chi tiết chị để lại vò nước của mình. Có lẽ khi gặp được Chúa, chị nhận ra rằng có những điều trong cuộc đời cần phải buông xuống.

Trong hành trình Mùa Chay này, tôi cũng tự hỏi lòng mình: phải chăng tôi vẫn đang giữ những chiếc bình khép kín, chiếc bình của những suy nghĩ giới hạn, của những vết thương cũ, của mặc cảm và những điều khiến trái tim tôi không còn đủ rộng mở?

Có lẽ Đức Giêsu vẫn đang ngồi bên “giếng nước” của cuộc đời mỗi người, kiên nhẫn chờ chúng ta đến gặp Người. Người không kết án, nhưng dịu dàng mời gọi chúng ta mở lòng.

Lạy Chúa, xin cho con biết can đảm đập vỡ những chiếc bình khép kín của chính mình, để con có thể gặp Chúa thật sự và học cách mở lòng với tha nhân.

Xin cho từ chính nơi sâu thẳm của tâm hồn con, một mạch nước của ân sủng và tình yêu được vọt lên, để sự sống của Chúa có thể lan tỏa trong cuộc đời con.

Chỉ khi chúng ta dám đập vỡ những chiếc bình khép kín của lòng mình, chúng ta mới có thể nhận ra rằng Thiên Chúa đã ngồi chờ chúng ta từ lâu bên giếng nước của cuộc đời.

Bài: Mai Hoa (TGPSG)

Top