Người Cha Nhân Hậu

Thứ Bảy Tuần thứ 2 Mùa Chay
Lời Chúa: 
Lc 15,1-3.11-32

1Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Người giảng. 2 Những người Pharisêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng." 3Đức Giêsu mới kể cho họ dụ ngôn này:

11"Một người kia có hai con trai. 12Người con thứ nói với cha rằng: "Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng. Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình. 14"Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: "Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! 18Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy. 20Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha. 21Bấy giờ người con nói rằng: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. 22Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: "Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! 24Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy. Và họ bắt đầu ăn mừng. 25Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27Người ấy trả lời: "Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ. 28Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29Cậu trả lời cha: "Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!” 31Nhưng người cha nói với anh ta: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy."

Chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy (Mt 15,32)

Suy niệm: 

Dụ ngôn người Cha nhân hậu là một trong những dụ ngôn cảm động nói lên tình nghĩa sâu đậm giữa Thiên Chúa và con người tội lỗi biết ăn năn sám hối.

Đoạn Kinh Thánh mô tả cuộc đời lầm lỗi của một đứa con là đứa con trai thứ ra đi bụi đời. Cậu này từ nhỏ được cha mẹ nuông chiều, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Có thể cậu sống trong một gia đình nề nếp nho phong nữa, nhưng giờ đây đến tuổi trưởng thành... Với một con tim khao khát yêu thương, với đôi chân muốn thu gọn cả thế giới vào một ngôi nhà, với bàn tay mở rộng như ẵm được cả bầu trời... giờ đây cậu khao khát sự tự do, muốn được thoát hẳn cảnh ràng buộc lễ giáo của gia đình. Cậu cho gia đình mình là thứ nhà tù cho bước chân yêu đời của cậu, là thứ đập nước ngăn cản sức sống đang lên của cậu. Và cậu đã quyết định lựa chọn con đường riêng cậu mà không thèm bàn hỏi gì với người cha già chỉ yêu thương con. Cậu đến với người cha đòi phân chia gia tài vì cha đã già rồi biết lúc nào khuất đi.

Theo Cựu Ước thì thường chia làm ba phần gia tài hiện hữu: phần trưởng nam nhiều hơn để còn lo hương khói tổ tiên. Có điều lạ là ở đây, người cha này đã đồng ý, dù miễn cưỡng đồng ý... phải chia cho con như vậy. Người cha như phần nào thông cảm “cho đứa con không thể răn bảo được.” Dù sao thì ông vẫn tôn trọng sự tự do của nó, lòng thương tràn bờ của ông không nỡ để nó thoát ly với hai bàn tay trắng.

Chi tiết chia phần này muốn nhấn mạnh đến tình thương đặc biệt của một người cha... để rồi càng thương nhiều thì sự lỗi lầm kia càng thấy lớn lao và càng dễ thống hối. Dù sao đi nữa... đứa con đã quyết tâm ra đi. Nó quyết từ chối tình máu mủ, tình cha mẹ nó cũng coi nhẹ như mây. Nó đạp dưới chân quyền làm con và từ chối quyền cha mẹ của điều răn IV. Nó từ chối cả danh dự của một gia tộc ông bà, tổ tiên, cha mẹ đã công phu xây dựng bằng cả cuộc đời mình. cho hay rằng một hồng ân dù lớn lao đến đâu mà người ta nhất định từ chối, thì người cho cũng không làm gì được.

Đứa con này ra đi. Cậu ra đi có vẻ trong hân hoan để trở về trong nước mắt. Ra đi để minh chứng xác thực “cá không ăn muối cá ươn”... Hẳn cuộc ra đi này làm cho cha mẹ, nhất là người cha tủi nhục đau buồn trước cảnh “tò vò mà nuôi con nhện.” Còn đâu là công lao sinh thành của chữ “cù lao cúc dục.” Cho nên chiều chiều người cha già chống gậy bên hiên nhìn bóng con hoang. Gặp ai ông cũng hỏi thăm xem con mình ở đâu, làm ăn ra sao. Nếu như ông biết được nó đang trác táng nơi giang đầu, bên yến tiệc thâu canh thì hẳn là lòng người cha già này hết muốn sống. Nhưng ông hằng cầu mong cho đứa con ông trở về.

Cáo chết 3 năm quay đầu về núi. Lá rụng về cội. Nước đổ về nguồn. Đứa con ông mù quáng trong dục vọng. Tuổi trẻ thường có những quyết định dại dột và nông cạn. Giờ đây hết tiền bạc... hết cả bạn bè, hết cả ăn nhậu. Của thiên trả địa. Rồi lại gặp cơn đói kém trong vùng, cậu này đi chăn heo ở một vùng ngoại giáo. Đấy, từ địa vị một đứa con gia giáo xuống làm đứa chăn heo ở miền ngoại bang. Tình trạng sa sút của cậu quá sâu, sâu đến nỗi cậu phải ăn đồ ăn của heo để cầm hơi sự sống. Sự sống của cậu được đặt ngang hàng với bầy heo, có khi kém giá hơn. Cảnh túng khổ đã làm cậu suy nghĩ lại.

Cậu nghĩ chỉ còn có nước trở về nhà cha xin lỗi. Chỉ người cha mới có thể cứu cậu khỏi tình trạng khốn cùng nhất này. Và cậu đã quyết tâm trở về, can đảm như hồi nào cậu quyết tâm ra đi. Ít là được như vậy. Những bước chân nặng nề, với tấm lòng rối bời tội lỗi và mặc cảm... cậu quỳ sụp dưới chân cha mình: “Lạy cha, con đã lỗi phạm đến trời...” (c.18). Đó là một lần xưng tội công khai. Trời và đất vui mừng. Gia đình cậu vui mừng. Họ hàng tuôn đến chia vui. Đó là hình bóng đời người chúng ta chăng?

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu, Chúa như người Cha nhân hậu, hằng giang tay chờ đón chúng con trở về với Chúa. Chúa không hỏi tội, Chúa chẳng chấp nhất tội chúng con. Vì “nếu Chúa chấp tội thì nào ai rỗi được.” Xin giúp chúng con trong Mùa Chay Thánh này biết ăn năn trở về thật lòng, biết sám hối những lỗi phạm của mình và biết canh tân đổi mới cuộc sống.

Lạy Chúa, Chắc Chúa cũng đau buồn lắm khi chúng con không vâng nghe Lời Chúa, vì “tò vò mà nuôi nhện – Đến khi nó lớn nó quện nhau đi.” Chúa đã tạo dựng chúng con nên giống hình ảnh Chúa. Chúa còn chăm lo cho chúng con bằng biết bao ơn lành hồn xác. Thế mà, chúng con lại đang tâm lạc xa tình Chúa. Chúng con phạm tội với Trời và với Cha. Chúng con lao vào những đam mê truỵ lạc đen tối. Vòng xoáy của danh lợi thú đã đưa chúng con đi xa vòng tay của Chúa. Chúng con chơi vơi giữa dòng đời. Chúng con buông mình theo đam mê xác thịt. Chúng con đã mất đi phương hướng cuộc đời, chỉ còn lại sự thất vọng và buông xuôi.

Lạy Chúa là Cha chúng con. Chúng con đã lỗi phạm đến Trời và đến Cha. Xin Cha tha thứ tội chúng con đã phạm. Xin giúp chúng con ăn năn chừa hối và quyết tâm làm lại cuộc đời cho hâù đáp lại tình Cha. Amen.

Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền